|| THPT Nguyễn Trung Trực ||


 
Trang ChínhĐăng kýĐăng Nhập
Top posters
ʎq ƃuɐoɥ (103)
 
ɥuɐɥʇ ʇɐp ɥuʎnɥ (93)
 
TinkerBell (72)
 
LyThienMai (69)
 
PoLiCe (55)
 
BaByKuteDance (42)
 
PhậtTổ (19)
 
ByHungHackey (19)
 
nhatvip1 (18)
 
Mr_Cường (17)
 

Share | 
 

  Em khóc đủ rồi ...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ʎq ƃuɐoɥ
»♠ SMOD NTT♠«
»♠ SMOD NTT♠«
avatar

Đến Từ : :: Bạc Liêu ::
Huy Chương :
Bang Hội : Chưa gia nhập Hội nào
Huy Hiệu :
Topics : 103
Thanked : 1
Tham Gia Bạc Liêu Ngày : 26/10/2010
Nơi Ở Nơi Ở : alaska

Bài gửiTiêu đề: Em khóc đủ rồi ...    Mon Nov 01, 2010 7:09 pm

- Giá bao nhiêu thì đủ cho 1 nụ cười hả anh ?
- Có lẽ là thật nhiều nước mắt …
- Vậy chắc em chưa khóc đủ phải ko anh ?

….

Muốn ngã xuống dưới cơn mưa .. muốn tan nát với cơn mưa .. vẫn nếm đc rõ mùi nước mắt mặn chát lăn qua khóe môi .. Lạnh lắm anh ơi ! Em đã khóc nhiều lắm rồi .. Tại sao anh ko trở về bên em .. Nước mắt em .. liệu còn đủ để đổi lấy 1 nụ cười ko anh .. ko phải là cho em đâu ..

Nụ cười ấy .. là cho anh …

…..

Cơn gió đêm hất nhẹ tóc mềm .. lộ ra gò má vẫn lăn dài những giọt nước mắt .. Em đứng bên hồ ôm lấy 2 đôi vai mìh .. Vì em cô đơn .. vì .. em nhớ anh .. vì em mong chờ nụ cười ấy .. trở về .. rực rỡ … bên em .
Giờ ko có anh .. Em chỉ còn mong chờ những cơn mưa …
Cơn mưa .. ngày còn anh ..
Cơn mưa .. ngày mất anh ..
Cơn mưa .. ngày k có anh ..
Tất cả .. là mưa .. tan nát lòng em .

…..

- Xấu gái – Anh hất hàm

Em đã mỉm cười khi nhìn thấy anh ngày hôm ấy . Dưới mái hiên trú mưa . Anh bước xuống taxi bật ô bước ra rồi nhìn em .. Cái bắt đầu chính là : Nụ cười của anh

- Anh tìm đc em rồi

Đứng trước mặt anh , dưới chiếc ô 7 màu . Em đã chỉ muốn ôm lấy anh .

…...

Mỗi lần đứng trong mưa . Là mỗi lần .. cảm thấy ấm áp ngày xưa còn xót lại đâu đây trong kí ức vỗ nhẹ bờ vai em nặng trĩu .. Anh à ? Thật sự .. Xin anh hãy quay đầu lại .

****

Giọt nước mắt Vũ lại rơi khi cơn mưa đột ngột dừng lại .. ừ . Trước đó nó có khóc .. Nhưng ai mà thấu đc những giọt nc mắt lẫn vào mưa thì hình thù như thế nào ? Rồi cơn mưa vừa dứt lại bắt đầu nhẹ hạt .. Vũ đã để mìh ướt đẫm dưới mưa .. Nó nhớ Quang đến tê lòng . Ko biết phải làm gì để trở về những ngày còn có anh .. Giờ dại khờ đứng đây chờ những cơn mưa rũ buồn đau xuống ướt đẫm đôi bờ vai mỏng manh .. xanh xao vì khóc đến cạn kiệt sức sống .. Ai nói yêu là chết trong lòng 1 ít .. Giờ nhận ra … yêu là chết cả cõi lòng !

- Lại là em à ? – 1 giọng nói xa lạ của 1 người đàn ông khẽ cất lên phía sau lưng nó

1 chiếc ô k màu sắc xuất hiện che đi những hạt mưa lấm tấm nhìn rõ trên mặt ô .. Vũ khẽ quay người lại để có thể nhìn thấy khuôn mặt người tốt bụng ấy ..

- Em có lạnh ko ? – Người đó và giọng nói ân cần

“ Em k cần đâu “ – Vũ chỉ nghĩ thế … Nó cúi đầu bước ra khỏi chiếc ô .. k 1 câu trả lời .. Nó bước đi .. Vì nó chẳng cần sự xuất hiện của 1 người đàn ông nào bên cạnh nó lúc này .. Nó chỉ muốn yên bình .. nhớ về Quang .

….

Nắm trên giường .. Vũ mở mắt tròn to nhìn lên phía trên trần nhà .. 1 lúc .. nó dấu đi chút j đó .. rồi nhắm mắt lại .. Nó k nhắm mắt để .. Nó nhắm mắt để vẽ nụ cười lúc ấy của Quang .. Cái nụ cười … trọn vẹn .. của riêng 1 mìh nó .

- Anh đố em biết là bao giờ anh sẽ ko yêu em nữa ?
- Chắc sẽ là 1 ngày nào đấy ..
- Sai rồi .. Sai lè ra ..
- Vậy câu trả lời của anh là gì ?
- Ko có câu trả lời . Vì nó sẽ mãi là 1 câu đố .. Và anh mãi là của 1 mìh em

Vũ cắn môi lại . Đôi mắt vẫn nhắm .. rơi nhanh những giọt nước mắt .. 1 lời nói – cũng đủ làm cho Vũ hạnh phúc . Xong … cũng đủ làm Vũ phải đau đớn mãi thế này .
Vậy còn ngày chia tay ..

- Em có thấy là mìh đang chán nhau rồi ko ?
- Em ko thấy ..
- Hay mìh thử buông tay nhau ra xem .. ?
- Em ko muốn đâu
- Thế cầm lấy tay anh … Rồi quay về phía bên kia đi ..

Vũ hiểu chứ . Ngay khi Vũ quay mặt đi .. Dù có nắm chặt tay Quang đến ntn ? Quang cũng sẽ rút tay lại và bước đi .. Vũ chắc k dám quay lại phía ấy nhìn Quang đâu .. Nó sợ phải chắc chắn rằng .. Quang bước đi và ko 1 lần lại nhìn xem .. Vũ có khóc .. hay ko ?
Rồi đến lúc Quang đã đi mất .. Cho dù là mùi hương quen thuộc vẫn lẩn khuất quanh mái tóc .. bên bờ vai .. trên bàn tay .. trên bờ môi .. Thì Quang cũng đã đi quá xa .. Và Vũ giật mìh k còn theo kịp nữa ..
Bởi vì yêu Quang .. Vũ đã k bao giờ làm theo í mìh .. Nó chỉ biết yêu Quang .. và nghe theo t.y của anh .. say đắm đầy trói buộc .

Vũ đưa tay lên miệng chặn tiếng khóc sắp vỡ òa ra .. chặn đi tiếng lòng vụn vỡ đang gim vào từng mạch cảm xúc .. sắp trào ra .. sắp bật thành tiếng .. Vũ co gối quay người sang phải .. Tiếng khóc vẫn đang đc nó cố gắng chặn đi .. Có lẽ thế nước mắt cứ nhiều lên gấp bội .. Nhiều lần Vũ cứ tự hỏi “ Ai sẽ lau nước mắt cho mìh đây ? “ – Nhưng mọi sự cảm thông … Mọi ánh mắt .. Mọi đam mê ân cần .. của những ng mới – Đều chẳng là gì .. đều chẳng như đang tồn tại .. đang hiện hữu .. tất cả chỉ là 1 chất xúc tác làm Vũ nhìn thấy Quang .. nhiều hơn ..
Tìh yêu tan vỡ .. cứ như 1 con đỉa .. bám chặt .. và hút máu con người ta ..
Sự so sánh lố bịch .. xong .. Đằng sau sự tan vỡ .. là sự lố bịch như vậy đấy …

- Em đừng khóc , hãy nghĩ đến anh … - 1 giọng nói vang lên trong khoảng không
- Em nhớ anh lắm .. Em phải làm sao đây ? – Vũ co mìh trên đệm ..
Khi tiếng khóc ko thể bật ra .. và cứ cố dấu nó đi .. Trái tim dần chết ngạt trong nước mắt

****
Quán café vắng lặng .. trời sang thu .. Rằm tháng 7 mưa như từ những ngày nắng hạn trước đó gom lại đổ xuống từng ngày .. Nhìn những hạt mưa lăn tăn chảy xuống ngoài cửa kíh .. nhìn những hạt mưa trắng xóa .. rơi trên nền đường .. Vẫn và ly “ bia cốc tai “ mà Quang thíc trên bàn trước mặt Vũ .. Sih tố sữa chua + Henieken = Bia cốc tai như Quang vẫn nói .. Ngọt , thơm .. xong đắng .. để rồi cuối cùng vẫn là cái mùi nồng của ken và sữa chua quyện lại nơi cổ họng .. 1 lần uống vào .. để nhớ người pha ra nó .. hơn là nhớ nó .. Vũ mỉm cười ..

Lạ thật – Ngày hôm nay nó k khóc khi mưa …

- Anh làm gì thế ?
- Anh pha cốc tai cho em
- Bia với sih tố sữa chua sao ?
- Ừ .. uống nó .. Em sẽ k bao giờ quên anh
- Giống như 1 chất độc … k có thuốc giải ?
- Ko đâu .. Nó gây nghiện .. Nhưng nếu đã quên đc .. sẽ quên mãi mãi …

Vậy là . Vũ vẫn là 1 con “ nghiện “ .. Nếu ko .. nó đã quên đc mãi mãi .. Quang giống như thầy thủy .. khi cứ thổi vào trong đầu Vũ những điều thật khó mà có thể gạt đi đc dù chỉ là trong trí .. Và cái mùi vị “ bia cốc tai “ này … Dừng mang nước mắt trong ngày mưa hôm nay … Nụ cười hiếm hoi .. bên cửa kính .. Ánh mắt chợt như rạng rỡ .. Nắng trời ửng dần .. cơn mưa chiều bỗng chốc ngừng ghé qua ..

1 nụ cười xa lạ ngoài tấm kính ..
Anh ta vẽ hình mặt cười trên nền nước trên kính ..
Và mỉm cười …
Vũ nhận ra .. đó là anh chàng và chiếc ô ko màu hôm nọ … chiếc ô trong suốt ..
Nó giống như chủ của nó ko ? .. dịu dàng .. ?
Nhưng Vũ quay mặt đi .. Nó đứng lên thanh toán tiền .. Rồi rời khỏi tiện café .. Nó vẫn ko cần .. 1 sự xuất hiện .. ko cần .. 1 nụ cười k đủ rực rỡ đối vs nó ..
Nắng cuối chiều .. Như xuyên qua làn tóc .. Mái tóc xõa buông dài .. vẫn làm ngất ngây bao cái nhìn .. dưới mái tóc ấy .. Khuôn mặt thanh tú .. vs trái tim dần băng lạnh …
….
Tìm đến mái hiên cũ …
Vũ đứng đó .. chờ ..
Nó k đứng để chờ Quang Nó đang chờ .. 1 cơn mưa …
Nhưng hôm nay có lẽ sẽ dừng mưa ở đây .. Chẳng có giọt mưa nào rơi xuống .. chỉ còn xót lại những cơn gió lạnh mang theo sự ẩm ướt của mưa len lỏi làm đôi bờ vai Vũ chợt run lên vì lạnh ..

- Hôm nay sẽ k mưa nữa đâu ? – Người đó , giọng nói ân cần chợt bên cạnh
- Anh biết là em sẽ k nch vs anh – Anh ta nhìn vào đôi mắt Vũ rồi cười , đôi mắt anh ta híp lại .. núm đồng tiền sâu hoắm .. để lộ cả đôi răng khểnh ..
Hay thật .. Anh ta có 1 nụ cười – Hoàn hảo ..
Vũ quay mặt đi ..
- Có khi là em ko biết nói , mà k sao .. anh thíc con gái ít nói mà k nói j cũng đc – Anh ta cứ tự nói 1 mìh bên tai Vũ
- Ai .. đã mang nụ cười của em đi mất rồi .. – Anh ta quay sang nhìn Vũ

Câu hỏi mang tính chất xúc tác .. cào vào vết thương đang xót xa của Vũ .. Vũ cười hắt ra … và cám ơn đã cho nước mắt cơ hội lại rơi ..
Như là khóc .. là 1 chuyện đã quá bìh thường vs Vũ .. Khuôn mặt k biếu cảm 1 sự đau đớn nào .. 1 giọt nước mắt rơi xuống vội vã .. rồi đôi mắt khô ngay lập tức .. k mong chờ sự tiếp diễn của nc mắt từ Vũ .. Anh ta cuống lên ..

- Ơ anh xin lỗi , anh chỉ địh nói đùa thôi .. anh ..

Vũ ngước mắt lên nhìn vào mắt anh ta .. đôi mắt .. đôi mắt đang sợ .. đôi mắt .. đang k hề .. rằng anh ta .. đang thật sự .. quan tâm đến Vũ ..

- Anh tên gì – Vũ đột nhiên mỉm cười rồi nói
- Em biết nói hả - Anh ta mừng quýnh lên
- Ừm – Vũ gật đầu
- Anh tên là Hưng .. em tên là gì ?
- Chào anh Hưng nhé

Vũ chỉ nói thế .. Rồi lại quay lưng bỏ đi . Vũ chào .. để cảm ơn . Lâu rồi .. ko có người con trai nào .. như thế cho nó nghe . Nó im lặng thì người ta cũng im lặng .. Sư lặng yên nhạt nhẽo .. Nó bước đi .. lau nước mắt .. Hít 1 hơi thật mạnh rồi mỉm cười .. Nụ cười .. Bằng lòng !

*****
Lại 1 ngày mưa khác . Vũ đứng bên hồ .. nhìn mưa rơi lăn tăn trên mặt hồ .. đã k còn phẳng lặng đc như lúc cơn mưa chưa đến .. Lòng nó như tấm gương phản chiếu của hồ .. bh mưa .. chỉ làm lòng Vũ phẳng lặng hơn … Sự lạnh lẽo từ trong con tim .. tạo nên sự vô tìh đến ảm đạm .. Quang như 1 vết thương .. thời gian muối sát vào vết thương đó .. nỗi đau ngày qua ngày dần trai lì .. Nước mắt cứ dần dần .. k rơi ra dễ dàng như trước .. Hay nó cạn rồi .. Đôi mắt có lẽ đã mệt mỏi .. Chắc .. nó k còn đủ nước mắt để đổi lấy 1 nụ cười nữa ..

Chiếc ô trong suốt k màu lại che đi những giọt mưa lạnh ..
Vũ quay người vì biết chắc đó là ai .. nhưng k mỉm cười .. Nó để lộ sự khó chịu .. rồi bỏ đi k nói lời nào với Hưng .. ko như những lần trước chôn chân đứng nhìn Vũ bỏ đi nữa .. Hưng đi theo .. Nhưng Vũ cứ cố đi k ngoảnh lại .. k quan tâm

- Tàu điện ..- Hưng hét ầm lên

Vũ giật mìh đứng sững lại .

- Em k nói tên nên anh gọi em là Tàu điện – khuôn mặt Hưng nhăn nhó

Vũ vẫn đứng nhìn Hưng mà k nói gì .. nó vẫn muốn xem .. Hưng nói j và làm gì tiếp theo .. Hưng thấy Vũ đã đứng lại .. Nó háo hức tiến tới .. Nhưng chắc là trời mưa ==’ đường trơn .. chân nọ đá chân kia thế nào .. Nó vấp ngã .. mà các bạn biết rồi đấy Mỗi lần vấp ngã là mỗi lần .. vỡ mặt
Vũ k thể nhịn cười khi cái dáng vẻ đang hớn hở mà vấp ngã dúi dụi của Hưng .. Nó đứng cười mà chả thèm để í xem Hưng có đứng dậy đc ko .. Cười .. nó cười vì nó thực sự đang cảm thấy muốn cười ..
Hưng đứng dậy phủi áo .. chiếc áo màu tàn bẩn hết cả ==’ .. Mặt nó mều nhìn Vũ .. bắt gặp nụ cười ấy của Vũ .. Nó thấy đột nhiên có những cảm giác thật lạ lẫm …

- Anh ngã lại cho em xem nhé

Hưng nói . Và Vũ giật mìh ngừng cười ..

- Đồ thần kih – Vũ nói rồi tiến lại phía Hưng ..

Nó nhìn Hưng , k nói j cả .. chỉ là tiến lại đứng dưới ô vs Hưng

- Cuối cùng anh cũng làm em cười .. – Hưng nhìn Vũ
- Bao nhiêu nước mắt thì đủ cho 1 nụ cười – Vũ đột nhiên hỏi

Hưng im lặng . Nó k hiểu sao Vũ lại hỏi 1 câu k liên quan như thế .. Nhưng rồi nhìn vào mắt Vũ .. Nó muốn đôi mắt này .. sẽ chỉ biết cười thôi ..

- Em lấy nụ cười của anh đi – Hưng cười .. vẫn cái nụ cười hoàn hảo ấy
- Tại sao thế ?
- Vì .. anh cười nhiều rồi nên anh nhường cho em – 1 câu trả lời ngây thơ

Vũ cúi mặt cười hắt ra .. Rồi nó bước ra khỏi ô .. Lại bỏ đi như mọi lần ..
Hưng đứng nhìn theo cái dáng đi như nặng trĩu 2 vai của Vũ .. Nó thầm ước .. đc gánh hộ Vũ đôi gánh nặng đó .. Chàng trai giản đơn này – Đem lòng yêu 1 trái tim đã băng lạnh ..
Chàng chờ ngày nắng lên .. Băng tan .. mưa thôi rơi .. để sự ấm áp quay trở về .
1 lần .. Hưng thử cụp ô lại đứng dưới mưa .. Nó muốn biết sao Vũ thíc thế .. Nhưng nó lại chỉ thấy lạnh .. tê cả vào trong lòng .. Nó bật ô lên “ Chả thíc tí nào cả “ – Nó thầm nghĩ thế

- Ê ! – Vũ đột nhiên quay lại
- Vũ – Vũ nói tiếp
- Hả - Chả hiểu j luôn
- Tên đấy – Vũ nói rồi lại quay lưng đi tiếp

Hưng như là vừa bị sét đánh trúng .. nó vất cả ô đi .. luống ca luống cuống chả biết thể hiện sự sung sướng như thế nào Ko biết có hét lên đc k .. hay chạy theo bế Vũ lên chạy mấy vòng hồ .. Híc – có mỗi cái tên thôi .. k cần sung sướng thế đâu ==’

****


Chiều . Hưng đi ngang qua quán café Vũ hay ngồi nhưng k thấy .. Nó tìm ra hồ nhưng hôm nay Vũ vẫn k có mặt ở đâu cả .. Lối về gần nhà qua mái hiên nhỏ .. Cũng k thấy Vũ … “ Hay tắm mưa nhiều đi bệnh viện rồi cũng nên “ Nghĩ đến Hưng tự vả vào mặt mìh ==’ k đc nghĩ lung tung .. chắc Vũ bận cái gì đó ..
Nó mong cơn mưa chiều nay hãy rơi xuống để mang nó đến vs Vũ .. Nó cứ cảm thấy Vũ đang cần 1 ai đó bên cạnh .. cần 1 ai đó .. nói cái j đó cho Vũ nghe .. cần 1 ai đó .. làm Vũ cười nhiều hơn .. và qên điều j đó Vũ đang cất dấu đi ..
Rồi cơn mưa cũng ập xuống nhanh đến vội vã .. “ Quên mang ô mất rồi “ – Hưng lấy tay che đầu chạy vào hiệu sách đối diện .. Nó phủi những giọt nước lăn tăn trên bàn tay đang rơi xuống .. Giật mìh khi trước mắt nó .. Vũ đang ngồi đó .. hí hoáy tô bức tượng .. cô gái ôm 1 nửa trái tim .. Khuôn mặt lúc nào cũng k cảm xúc j cả .. thường những cô gái ngồi tô tượng thường có những biểu hiện rất đáng yêu trên khuôn mặt nhưng với Vũ .. ko ai đoán đc . Vũ có thíc thú việc này hay ko ?
Hưng muồn tiến lại đó .. nhưng sợ Vũ lại bỏ đi mất .. nên nó đi lại quầy sách gần chỗ Vũ ngồi để ngắm Vũ .. Vũ có phong thái k đáng yêu .. nhưng lại hút đến khó hiểu .. có điều j đó khiến người đối diện muốn tìm hiểu .. muốn thật sự đc hiểu .. muốn mang nụ cười trên khuôn mặt lạh lùng ấy ..
Vũ đột nhiên đứng dậy làm Hưng giật bắn mìh .. Nó vớ vội quyển sách mở ra rồi che mặt đi .. quay vào trong ..

- anh cầm ngược sách kìa – Giọng Vũ
- à .. ờ .. anh đang thử đọc kiểu ngược – Hưng chữa ngượng nhưng càng chữa càng ngượng
- Sao anh lại đọc sách : Thiên chức của người mẹ thế ?
- Hả - Hưng hoảng hốt xem bìa sách
- Vợ anh sắp đẻ à – Vũ quay sang xem sách ..
- Híc ..đc thế thì còn gì bằng hả em – Mặt Hưng đến buồn cười ..
- Hì .. vậy đưa nó cho em .. – Vũ lấy cuốn sách
- Em đọc cái này làm gì .. – Hưng tròn mắt
- Chắc là thử đọc ngược – Vũ châm trọc Hưng

Vũ cầm cuốn sách bỏ đi trước sự ngơ ngác ngại ngùng của Hưng . 1 lúc Hưng giật mìh chạy theo Vũ .. Vũ bước ra cửa .. lạ thật .. lần này Vũ mang theo ô .. Hưng thấy hìh như Vũ đang thay đổi .. Cố bé đã cười .. hơn .. mang theo ô khi trời mưa ..
- Anh đi nhờ đc k ? – Hưng chạy vào trong ô của Vũ , tay cầm vào thân ô
Vũ chỉ nhìn Hưng như đồng í rồi nó để Hưng cầm ô đi bên cạnh nó .. Nó biết Hưng đang cái j đó .. Nhưng nó chờ xem Hưng nói j .. Chàng trai luôn nói những điều bất ngờ

- Em đọc quyển này làm j thế .. a hỏi thật đấy – Hưng tò mò
- Em nghĩ nó tốt cho đứa bé – Vũ đặt tay lên bụng ..

Mặt Hưng nghệt ra Nó đứng khựng lại .. Rồi chợt buồn đến khó hiểu .. Vũ nhìn sắc thái biểu cảm cảm xúc ấy .. nó cũng thấy lạ .. Chắc Hưng “ sợ “ rồi đây .. Choáng lắm thì phải

- Em có bị điên ko , sao có thai mà cứ đi trời mưa suốt ngày – Hưng đột nhiên hét toáng lên

Vũ giật mìh trước cái ứng xử ấy của Hưng . Nó nhìn mọi ánh mắt đang giật mìh quay lại nhìn vào 2 đứa ..

- Anh làm sao thế - Vũ khó hiểu
- Có thai mà bị bạn trai bỏ rơi anh biết là sẽ rất buồn nhưng em phải nghĩ cho đứa bé – Hưng nói .. như đúng r ==
- Anh nói lih tih j thế - Vũ cố bảo Hưng nhỏ giọng đi
- Sao em phải hành hạ bản thân như thế - Hưng vẫn k dừng lại
- Ai nói là em có thai

Hưng lại ngệt mặt ra .. Nó ngơ ngác ngáo ngơ ..

- Ơ .. anh tưởng .. em .. – Nói rồi Hưng mô tả lại hành động đặt tay lên bụng của Vũ
- Haha .. anh đáng yêu vậy – Vũ cười ..
- Đi thôi .. xấu hổ quá – Hưng kéo cánh tay Vũ đi khỏi đoạn đường này
- Em mua sách cho chị gái mà
Vũ lại cười . Vì những điều giản đơn từ Hưng . Sự ngẫu nhiên .. hay trùng hợp mà Hưng đến rồi mang nụ cười đang dần dần trở lại .. Chắc là k có ai lạh lùng đc vs cảm xúc của chíh mìh đc mãi .. chẳng ai .. vô tâm trước sự chân thành thực sự .. Vũ lại im lặng đi cạnh Hưng .. chỉ thi thoảng mỉm cười khi nghe Hưng ba luyên thuyên bên cạnh nó ..

Hưng đang nói .. đột nhiên thấy Vũ đứng khựng lại .. Vũ ấn quyển sách vào người Hưng để Hưng cầm lấy .. rồi chạy ra khỏi ô dưới cơn mưa .. Hưng bàng hoàng chưa kịp nhận ra chuyện gì .. Nhưng nó thấy Vũ như đang đuối theo ai đó .. Nhưng chiếc xe cứ lao đi vô tìh phớt lờ sự có mặt của Vũ .. “ Quang “ – Vũ cố gọi theo.. Mưa k lớn .. sao ng đó k phát hiện ra Vũ đang khóc và chạy theo chứ .. Hưng chạy theo Vũ .. Nó cố giữ Vũ lại .. Chiếc ô và cuốn sách rơi xuống .. Nó túm lấy Vũ .. Nhưng Vũ lại vùng ra chạy đi .. Hưng cố chạy theo giữ Vũ lại .. cơn mưa mỗi lúc 1 nặng hạt .. Vũ ngã xuống nền mưa khi k còn sức để chạy theo nữa .. Hưng đứng nhìn Vũ mà thấy lòng mìh như tan nát theo .. Nó ước j có thể làm đc điều j đó .. Nhưng mà nó k biết phải làm gì .. chôn chân đứng dưới mưa nhìn Vũ khóc đau đớn mà k thể làm đc gì .. Thật ra người đó là ai ? Sao Vũ lại như thế này .. Hay đó chíh là tìh yêu mà Vũ k thể nào từ bỏ …

- Em khóc đấy – Hưng ngồi xuống đặt tay lên má Vũ

Vũ quay sang nhìn Hưng .. Vẫn khóc .. nhưng ánh mắt .. như cầu xin .. cầu xin .. Hưng hãy ôm lấy nó .. cầu xin Hưng đừng bỏ đi lúc này ..
Hưng hiểu .. Nó kéo nhẹ vai Vũ lại ôm vào lòng .. nhẹ nhàng .. cơn mưa .. cầu xin hãy xóa nhòa tất cả cho em .. cầu xin .. hãy mang em đến nơi bìh yên của anh .. ở lại vs anh ..

*****
Dưới mái hiên nhỏ ấy . Hưng trú mưa .. 1 mìh .. và nhớ đến Vũ .. Nó cúi mặt mỉm cười .. giật mìh khi quay sang bắt gặp .. người con trai ấy ..
Người con trai mà Vũ đã đuổi theo trong cơn mưa ngày hôm ấy .. Hưng là người gặp 1 lần là sẽ nhớ mãi .. Nó quay đi ..

- Anh là Quang à ? – Hưng vẫn như mọi lần .. những giản đơn ập đến
- à .. vầng .. anh biết tôi à ? – Quang :-O
- à ko .. có người nhờ tôi nói vs anh là ..
- có chuyện j vậy ?
- Người đó đã khóc rất nhiều .. nhưng sao k thể đổi đc 1 nụ cười của anh ?

Nói rồi Hưng bắt trước Vũ . Nó bỏ đi .. Còn Quang có lẽ hiểu Hưng đang nói đến ai .. Nó đứng cười hắt ra lắc đầu .. Nó thầm nghĩ .. Hưng thì hiểu gì chứ .. nhưng sao lại có cái í nghĩ giống Vũ đến vậy ..

*****
Tối nay k mưa ..
Hưng lại nhìn thấy Hưng đứng 1 mìh bên hồ .. gió lùa khẽ mái tóc bay nhẹ .. vờn trên đôi vai gầy của Vũ ..
Nó tiền tại đứng im lặng đằng sau Vũ ở phía xa .. Nhìn cái dáng người mỏng manh của Vũ .. đột nhiên muốn ôm Vũ mãi vào lòng k bao giờ buông ra .. Nhưng hìh ảnh mà Vũ mang nặng trong lòng .. mãi đẩy Hưng ra 1 khoảng cách vô hìh nào đó .. ko thể nào mà tiến lại gần đc trái tim cô bé ..

Nó thấy Quang đến . tiến lại gần phía Vũ .
Có lẽ .. Họ sẽ quay lại với nhau . Hưng cười nhạt nhẽo .. nhưng mong là Vũ sẽ hạnh phúc .. Nó quay lưng bỏ đi ..



Quang đến . Nó im lặng đứng bên cạnh Vũ . Có lẽ tìh cảm ngày xưa .. đã hết .. nên nó cứ nhất quyết ra đi .. để giờ đứng cạnh Vũ . Nó cảm thấy ko có cảm xúc gì nhiều như ngày xưa .. Nó đến chỉ vì .. Vũ muốn gặp nó 1 lần cuối cùng ..

- Em có chuyện gì .. – Quang quay sang nhìn Vũ
- Anh đến = nụ cười .. thì ra đi = nụ cười đi – Vũ nhìn Quang
- Em nhiều quá rồi – Quang đặt tay lên tóc Vũ rồi mỉm cười
- Em yêu anh … - Vũ nhìn vào mắt Quang
- Thôi quên đi – Quang quay đi ..
- Nhưng là trước đây … - Vũ nói tiêp
- Bây giờ .. em sẽ k yêu anh nữa … - Vũ quay đi nói tiếp
- Vậy .. là .. sao – Quang đột nhiên thấy là lạ khi Vũ nói thế
- Là .. em đã khóc đủ r .. cám ơn anh – Vũ mỉm cười
- Em .. yêu người khác à … - Quang :-O
- bây giờ .. em k cần ai cả - Vũ bỏ đi như mọi lần

Đàn ông là thế sao ? Khi ngta còn yêu thì hững hờ .. khi nói là hết yêu .. thì lại hụt hẫng .. Vũ thấy hết yêu rồi .. Đúng là yêu thật nhiều .. chỉ 1 buổi sáng thức dậy .. thấy lòng hết yêu là hết yêu .. có thế thôi .. Bây giờ .. Vũ thực sự chấp nhận sự thật rằng Quang k hề yêu nó như ngày xưa .. t.y đến lúc nên dừng lại dù Vũ k hề muốn . Nhưng k thể ngang bướng đc .. đến lúc nhìn vào thực tế và sống cho bản thân .. tìh yêu đã tuột khỏi tay rơi xuống vỡ tan .. thì hay mỉm cười nuốt nc mắt .. ngừng khóc và bước tiếp đến những ngày thags sắp tới .. Hãy cho bản thân cơ hội .. để sống tốt hơn ..




Cơn mưa nặng hạt rơi xuống bên hồ .. Vũ thấy Hưng đứng 1 mìh bên hồ .. k có ô .. chắc Hưng bắt trước Vũ rồi .. Vũ bước ra từ quán café gần đó bật ô tiến lại phía Hưng ..
Chiếc ô 7 màu trên đầu khiến Hưng giật mìh quay lại .. Vũ đang thật gần ..

- Ốm đấy – Vũ mỉm cười
- Em vui rồi à .. – Hưng cười ngượng
- Ko hẳn .. – Vũ nhún vai
- 2 ng k quay lại à ..
- Tại sao lại phải quay lại ..
- Em rất yêu người đó mà ..
- Nhưng quên đi là giải pháp tốt nhất ..
- Sao lại thế ?
- Vs em là thế …
- Đồ hâm – Hưng xoa đầu Vũ
- Đồ thần kih ..
- Tàu điện

Mặt Vũ lại biến sắc ..
Nó bỏ đi luôn mặc kệ Hưng . Hưng cười rồi đuổi theo nó ..

- Đưa anh mượn đi .. – Hưng túm lấy cổ tay Vũ
- Mượn gì .. – Vũ :-O
- Mượn .. sự ấm áp của em ..
- Nơi nào .. – Vũ cố hỏi khó
- Tất cả .. tuyệt đối ..
- Anh yêu em à
- Mìh yêu nhau nhé ..
- Ko .. – Vũ khẽ kiễng chân hôn lên má Hưng
- Như thế này là sao ?
- Chẳng sao cả ..

Vũ lại bỏ đi .. Hưng đứng đó mỉm cười ..
Điều Hưng nghĩ lúc này là “ Tìh yêu .. đôi lúc .. k cần phải nói có .. ko cần phải nói những lời ngọt ngào .. thì nó .. vẫn thật tuyệt vời .. "
Các bài viết mới nhất tại box Truyện Tình Yêu:
Kì 1 - Bỏ qa cơ hội
Chỉ là nước mắt :)
Một chuyện tình
Đừng hỏi gì cả .Anh yêu em ! ...
Teenstory:Cô bạn trang bìa
Cô gái thứ 7
Mình Vào Nhà Nghỉ Đi Anh !
Nếu một ngày... Một cơn gió mang anh quay lại
Vậy ta yêu nhau đi....
Nếu anh không quay đầu lại

Về Đầu Trang Go down
 

Em khóc đủ rồi ...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
|| THPT Nguyễn Trung Trực || :: Giải Trí :: Đọc Truyện Online-
Chuyển đến 
 

Skin by TeenGiaRai.us.to rip by .::Huỳnh Đạt Thành::.
Powered by: phpBB2 - Copyright ©2000 - 2010, GNU General Public License.
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com