|| THPT Nguyễn Trung Trực ||


 
Trang ChínhĐăng kýĐăng Nhập
Top posters
ʎq ƃuɐoɥ (103)
 
ɥuɐɥʇ ʇɐp ɥuʎnɥ (93)
 
TinkerBell (72)
 
LyThienMai (69)
 
PoLiCe (55)
 
BaByKuteDance (42)
 
PhậtTổ (19)
 
ByHungHackey (19)
 
nhatvip1 (18)
 
Mr_Cường (17)
 

Share | 
 

  Gió yêu mây ..!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ʎq ƃuɐoɥ
»♠ SMOD NTT♠«
»♠ SMOD NTT♠«
avatar

Đến Từ : :: Bạc Liêu ::
Huy Chương :
Bang Hội : Chưa gia nhập Hội nào
Huy Hiệu :
Topics : 103
Thanked : 1
Tham Gia Bạc Liêu Ngày : 26/10/2010
Nơi Ở Nơi Ở : alaska

Bài gửiTiêu đề: Gió yêu mây ..!    Mon Nov 01, 2010 7:01 pm

Viết cho người có nụ cười toả nắng.......

Nó bước lang thang trên con đường se sắt lạnh. Trời mưa bụi nhè nhẹ, những giọt mưa mơ hồ bay trong gió chỉ đủ làm ướt một lớp mỏng trên quần áo những người bộ hành. Hà Nội đêm cuối đông càng trở lên lạnh lẽo hơn với cơn mưa phùn dai dẳng nhưng cũng chẳng thể ngăn dòng người hối hả đổ ra đường đêm giáng sinh. Con đường chạy quanh bờ hồ hôm nay đông nghẹt người ,rực rỡ ánh đèn, rộn rã những khúc ca giáng sinh. Nó chầm chậm bước đi, nhìn dòng người qua lại. Đường phố ngập tràn màu đỏ ấm áp mùa giáng sinh, từng đôi lứa nắm tay nhau đi ngang qua nó. Bỗng dưng nó thấy trong lòng mình buốt lạnh, một cái lạnh chẳng liên quan gì đến mùa đông. Bất giác nó cầm điện thoại lên,nhấn số gọi một cách vô thức
Tút...tút...tút...
Đầu dây bên kia không trả lời, phải rồi, giáng sinh mà, có lẽ Phong đang đi bên một cô gái khác, tay nắm tay.
Có cái gì đó chợt nhói lên trong lòng nó. Chẳng biết từ bao giờ trong lòng nó đã in sâu hình bóng người con trai có giọng nói ấm áp và nụ cười toả nắng ấy. Thế nhưng nó vẫn luôn chỉ lặng lẽ đi bên Phong như một người bạn. Nó giữ tình cảm kia ở một nơi rất sâu trong trái tim, sợ rằng nếu nói ra nó sẽ mất anh mãi mãi. Có người nói tình yêu đơn phương là một tình yêu mạnh mẽ vì chỉ có người mạnh mẽ mới đủ can đảm để yêu đơn phương. Yêu Phong nó tự dặn mình phải mạnh mẽ để không khóc vì anh.
- Nhóc, đêm giáng sinh mà lại đi một mình hả?
Nó giật mình bởi câu hỏi bất thình lình của kẻ mà nó cho là vừa từ trên trời rơi xuống. Liếc đôi mắt sang ngang, nó hơi bất ngờ bởi vẻ ngoài rất thư sinh và nụ cười như có tẩm thuốc mê của vô duyên vừa cắt ngang dòng của mình. Mà không, nó phải cảm ơn hắn mới đúng, nếu không có hắn nó sẽ chìm vào những về Phong và đến một lúc nào đó nó sẽ khóc mất.
- Nhưng anh cũng chẳng hơn gì bé, single- Hắn khẽ nhún vai.
Nó chẳng thèm để ý đến người bạn đồng hành bất đắc dĩ, nó đang buồn.
- Anh đi cùng nhé, dù sao có một người đi cùng trong một đêm như thế này vẫn tốt hơn đúng không?
Nó vẫn im lặng.
- Anh tên là Phong, còn em?- Hắn vẫn kiên trì
Nó giật mình nhìn về phía hắn:
- Phong ư?
- Ừ anh là Trần Hải Phong, còn em?
- Hải Phong chứ không phải Minh Phong, mà anh bao nhiêu tuổi mà gọi người khác là nhóc?
- Trông em chắc là học sinh trung học, không gọi là nhóc thì còn gọi là gì chứ? Chẳng gì anh cũng là sinh viên năm thứ tư rồi, hehe
-Sai bét, em là sinh viên năm đầu rồi anh ạ!
-Thì cũng đâu khác học sinh trung học là mấy. Thế cô sinh viên năm đầu này tên gì vậy?
- Khánh Vân, Trần Khánh Vân.
- Hơ thế hoá ra mình cùng một họ cơ đấy! Mà sao lúc trước em lại bảo "Hải Phong chứ không phải Minh Phong" ? Em quen ai tên Minh Phong à?
- Có lẽ thế!- Nó mỉm cười.
Hải Phong cũng mỉm cười.
- Anh mời em uống gì đó nha!
-Em muốn ăn kem!
- Ăn kem, vào trời lạnh thế này hả? Lạ đấy, đợi anh một lát!- Nói rồi Hải Phong chạy vụt đi, cái dáng cao gầy mất hút trong dòng người xuôi ngược.
Nó đứng đó đợi, run rẩy trong tiết trời se lạnh,lòng tự nhủ chắc Hải Phong không trở lại, dù sao thì hai người cũng chẳng biết gì về nhau hơn là một cái tên,sự xuất hiện của anh có lẽ chỉ để nó thêm nhận ra rằng mình yêu Minh Phong rất nhiều. Trời bất chợt đổ mưa, những bước chân trên đường trở lên vội vã. Chỉ còn mình nó, bước thật chậm.
-Em ngốc quá, trời mưa mà không chịu che ô,cũng chẳng chịu tìm chỗ trú!
Chiếc ô kẻ đưa lên che cho nó. Trong một giây nó tưởng người đang đứng trước mặt nó là Minh Phong. Nó lại nhớ về một buổi chiều thu, giờ có vẻ như là xa lắm, Minh Phong đi bên nó, tay cầm chiếc ô trong veo che những giọt mưa ngâu tầm tã rơi trên đầu hai đứa. Nó khẽ , Hải Phong đưa cho nó que kem lạnh buốt. Nó nhấm nháp vị lạnh của que kem đang tan dần trong miệng. Nó là vậy luôn muốn ăn kem vào trời lạnh mỗi khi buồn.
Nhìn đồng hồ, nó bất chợt nhận ra rằng đã muộn. Hấp tấp cúi chào Hải Phong, nó vội vã quay bước.
- Anh có thể liên lạc với em bằng cách nào? - Anh gọi với theo nó.
Vân mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió:
- Nếu có duyên mình sẽ gặp lại.
Nói rồi nó chạy vụt đi, để lại mình Hải Phong đứng bên đường thờ thẫn.
................
" Thật không may, anh bận rồi!"
Vân đóng nắp trượt điện thoại, sau khi đọc tin nhắn ngắn ngủn từ Minh Phong. Một sinh viên năm thứ tư như anh luôn bận rộn với những bản báo cáo, thực hành, công việc cuốn anh đi, khiến anh quên đi nhiều thứ, huống chi nó chỉ là một áng mây nhẹ trôi bên đời anh. Ngồi một mình trong cà phê Phố, nhìn ra Hồ Tây rộng lớn, nó thả mình vào giai điệu bản Định Mệnh được một nghệ sĩ trẻ nhẹ nhàng tấu lên bằng cây đàn dương cầm trên sân khấu nhỏ của quán. Chiều bên Hồ Tây thật yên bình, Vân bồi hồi nhớ một chiều đông rất lạnh, Phong đạp xe chở nó quanh hồ nhìn sóng nước mênh mông, gió mùa đông làm Vân run rẩy, anh đã siết tay nó thật chặt làm nó thấy lòng mình sao mà ấm áp lạ, nghĩ đến anh nó khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió...
Mải , Vân không nhận ra tiếng đàn đã ngưng từ lúc nào, người nhạc công đã ngồi xuống bên cạnh nó cười cười, nụ cười khiến nó cảm thấy ngờ ngợ, sao mà quen quá!
- Mình lại gặp nhau rồi, em còn nhớ anh chứ?
-...
- Anh là Hải Phong mà, cô bé ngốc.
- Thảo nào em thấy anh quen quá, lâu rồi còn gì, không ngờ anh còn nhớ em đấy!
- Anh nhận ra khi thấy em cười ..."nụ cười đã theo anh cả trong những giấc mơ"- Hải Phong chỉ nghĩ mà không nói tiếp phần cuối câu.
- Anh mời em một li cà phê nhé?
- Không, em uống chocolate nóng!
- Em thật lạ, đến môt quán cà phê mà lại muốn uống chocolate.
- Trước đây em thường đến đây với một người bạn, người đó uông cà phê còn em uống chocolate.
- Có lẽ đó là một người rất quan trọng với em đúng không?
Vân chỉ đáp lại bằng một nụ cười. Chẳng biết từ bao giờ chocolate trở thành thứ đồ uống quen thuộc của nó. Trước đây mỗi lần cùng Minh Phong đến đây, anh luôn giành phần gọi đồ uống, và lần nào cũng thế, gọi cho nó một ly chocolate nóng, anh bảo cà phê không tốt cho nó.
- Em có thấy chúng ta thật có duyên không?
- Người ta bảo tình cờ gặp nhau ba lần đó là duyên phận.
- Vậy nếu chúng ta gặp nhau lần nữa thì sao ?
- Em không tin có lần thứ ba đâu! Anh là nghệ sĩ đàn dương cầm à?
- Như anh thì đâu thể gọi là nghệ sĩ được chứ! Anh chỉ đến đây đàn vì niềm đam mê thôi. Anh sắp trở thành một kĩ sư điện tử viễn thông rồi.
- Vậy à? - Nó tư lự nhìn ra hàng cây ven hồ, nhớ vu vơ...
Hải Phong trở lại bên cây đàn, đàn và hát, một bài hát mà anh rất thích:
" Lần đầu tiên quen em, anh đã biết :-/ vì những lúc thoáng nghe em cười..."
...
Lại là những giọt mưa.
Hà Nội chiều nay mưa thật nhiều. Những giọt mưa chiều làm Hà Nội lạnh và buồn hơn. Cây hoa sữa trước cổng trường Minh Phong đang nở hương ngào ngạt. Những bông hoa nhỏ li ti rơi xuống vai Vân cùng với những giọt mưa. Vân lặng lẽ khóc, đôi vai gầy của nó run rẩy trong mưa. Cứ để mặc mưa rơi ướt mái tóc ngang vai, nó đăm đăm nhìn vào sân trường. Nơi ấy bây giờ không còn Minh Phong đang miệt mài với những bài giảng về NS2 nữa. Anh đã đi rồi, đã xa nó, có thể là mãi mãi. Anh đi mà không một lời từ biệt để đến khi nó kịp biết thì đã muộn.
" Tạm biệt anh, tình yêu tuyệt vời nhất!"- nó khắc lên thân cây hoa sữa trước cổng trường dòng chữ ấy. Cây hoa sữa già đã trở thành một người bạn thân thiết của nó, đã bao lần nó đứng dưới gốc cây mà tìm bóng dáng người con trai nó yêu như thế. Nhưng có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng. Nó bước đi và khóc, những giọt nước mắt lẫn vào mưa. Lại là một chiếc ô đưa lên che cho nó. Nó quay lại, Hải Phong đã đứng đó từ bao giờ, im lặng nhìn nó.
...
Từ buổi chiều đó nó có thêm một người bạn là Hải Phong. Những chiều thu Hà Nội nắng vàng, Hải Phong đưa Vân đi dạo quanh từng con phố. Sinh ra và lớn lên ở thành phố này Hải Phong thuộc rõ từng ngóc ngách, cửa hàng, quán ăn, hiệu sách.. Mỗi ngày bên anh Vân lại có thêm bao khám phá thú vị về thủ đô. Hải Phong hay cười và cũng biết cách làm cho nó cười, những câu chuyện mà nó biết rõ là anh bịa ra mà vẫn làm nó vui. Nó thích cái cách anh cười, cách anh nhăn mặt hay mở to đôi mắt :-O, những lúc ấy trông anh thật dễ thương, như một đứa trẻ ngây ngô, trong sáng. Đôi lúc nó tự hỏi nếu không có Hải Phong thì nó biết sống ra sao trong những ngày tháng này. Sự ra đi của Minh Phong đã để lại trong nó một nỗi buồn quá lớn. Dù vẫn biết, vẫn chấp nhận chỉ là bạn của anh thôi nhưng khi anh ra đi mà không một lời từ biệt như thế trái tim nó vẫn rất đau, có lẽ để ngừng yêu một người là một điều rất khó. Chẳng biết bây giờ ở một nơi xa xôi Minh Phong có nhớ tới nó, dù chỉ là chút ít. Nó chợt thấy nực cười cho chính mình, dù sao nó cũng đâu là gì của anh đâu!
"Baby tell me how can I tell you

That I love you more than life
...."

Điện thoại của nó vang lên âm điệu bài hát quen thuộc, bài hát mà nó rất thích kể từ khi mang trong tim hình bóng một người.

- Anh đợi em ở Cà phê Phố, đến ngay nhé!

- Nhưng..

Chưa đợi nó nói hết câu Hải Phong đã vội tắt điện thoại. Nó băn khoăn không hiểu tại sao anh lại hẹn gặp nó sớm thế. Vùng mình khỏi chiếc chăn ấm áp, nó vội vã sửa soạn rối đến chỗ hẹn.

Hà Nội vào đông, phố xá co ro trong cái lạnh ngọt ngào. Anh chàng phục vụ duy nhất của quán mỉm cười chào khi nó bước vào. Hải Phong đã ngồi đó đợi nó từ bao giờ.

- Tặng em- Anh trao cho nó một bó vàng, loài hoa mà nó rất thích.

- Cảm ơn anh, mà sao anh lại tặng em? Trùng hợp quá, đây là loài hoa mà em rất thích.

- Anh nhận ra rằng từ khi quen nhau anh chưa bao giờ tặng hoa cho em cả, không phải trùng hợp đâu, anh biết em thích vàng mà! Em định hỏi tại sao chứ gì?_Hải Phong nói tiếp khi thấy nó có vẻ :-O_nếu thực sự quan tâm đến một người thì mình sẽ biết.

Nó cúi đầu im lặng, tay cầm thìa khuấy li nước, lơ đãng nhìn ra ngoài kia, nơi hồ tây đang lăn tăn gợn song.

- Vân à..

- Gì hả anh?

- Anh sắp đi xa... và có thể sẽ không bao giờ trở lại...

Nó lặng người nhìn Hải Phong. Chưa lúc nào nó nghĩ, rồi anh cũng giống như Minh Phong, mãi mãi rời xa nó.

- Anh sẽ đi đâu?- Im lặng một lúc lâu nó mới cất tiếng, giọng nó như có cái gì nghẹn lại.

- Bố anh đang sống ở Mĩ, ông muốn anh sang đó sống cùng ông.

- Bao giờ anh đi?

- Sắp rồi!

- Để em đi tiễn anh..

- Anh không muốn.- Hải Phong nói mà không nhìn nó.

Cả hai cùng im lặng. Nó nhìn anh. Khuôn mặt hay nói hay cười của anh khi im lặng nhìn sao mà lạnh thế, đôi mắt kia như chất chứa bao đau khổ, một đôi mắt buồn càng buồn hơn khi không khóc. Nhìn đôi mắt ấy dòng lệ như cứ chực trào ra trong đôi mắt nó. Cố ngăn những dòng lệ cứ chợt rơi, nó gắng nói với anh:

- Vậy thì anh đi mạnh khoẻ nha, ở nơi xa mong anh sẽ luôn hạnh phúc..

- Em hãy hạnh phúc nhé, và... đừng nhớ tới anh...

Hải Phong bước đến bên cây đàn, đàn khúc nhạc cuối ở noơ đây, khúc nhạc mà anh muốn dành cho người con gái mà anh yêu thương nhất.

"...But if you wanna cry, cry on my shoulder

If you need someone, who cares for you

If you're feeling sad your heart gets colder

Yes I show you what real love cans do..."

Anh đã luôn muốn làm bờ vai để Vân dựa vào, muốn bảo vệ che chở cho nó lúc nó đau buồn nhất nhưng bây giờ không thể và cũng không cần nữa...

Nó lặng nhìn anh đàn, lúc này những giọt nước mắt cứ ứa tràn đôi mắt nó, không thể nào ngăn lại. Nó lặng lẽ rời khỏi quán, chạy vụt đi trong gió đông buốt lạnh.

...

Hải Phong chậm bước trên con đường ven hồ, nơi anh đã gặp Vân lần đầu tiên. Những kỉ niệm khi xưa vẫn còn in đậm trongt tim anh. Chiếc ô trong veo đưa lên che đầu, anh lặng nhìn những giọt mưa đông đang rơi tầm tã. Có lần anh đã hỏi Minh Phong tại sao lại chọn màu ô trong veo như thế, thằng bạn than đã hồn nhiên trả lời anh: " Vì tao được nhìn thấy những đám mây trên bầu trời, tiếc quá, giờ suốt ngày nằm trong bốn bức tường bệnh viện, có bao giờ được nhìn thấy mây đâu!"

Nghe nó nói mà anh như muốn ứa nước mắt. Thì ra thằng bạn than của anh cũng yêu Vân rất nhiều. Bây giờ anh cũng chọn màu ô trong veo, để luôn được thấy mây.

Chiếc taxi đỗ xịch trước mặt Hải Phong, anh bước lên xe, cố dặn lòng bỏ lại những điều lưu luyến. Chiếc xe đang đưa anh xa quê hương, xa người con gái anh yêu, mãi mãi.

...

NewYork chiều đông.

- Thằng bạn đểu, nếu khỏi rồi thì về đi, còn ở lại cái xứ sở xa lạ này làm gì chứ? Mày không biết ở nhà đang có một người trông ngóng mày mỏi cả mắt à?

- Ừ, dĩ nhiên tao về sớm rồi, còn mày, không dưng bỏ quê bỏ quán đi làm gì? Chẳng lẽ nơi ấy không còn điều gì níu giữ mày à?

- Ừ

- Kể cả Vân?

- Ừ

- Thôi đi, mày kém lắm!

- Vân sẽ có mày ở bên, tao không có lí do gì để ở bên cô bé nữa!

- Nhưng tao nghĩ mày yêu Vân nhiều hơn tao!

- Đương nhiên rồi, thằng ngốc, vì tao yêu hộ cả mày nữa!

- Đáng lẽ mày nên ở lại bên Vân

- Nhưng em ấy yêu mày!

- Chưa chắc..

- Thôi dẹp đi, chỉ cần sau này mày yêu em ấy thay tao là đủ...

Cả hai cùng im lặng, bất chợt Minh Phong hỏi Hải Phong:

- Mày biết Vân là người tao yêu từ khi nào?

- Tao từng nghe vân nhắc tới một người tên Minh Phong, lại biết mày yêu một cô bé tên Vân, cái hôm tao thấy Vân đứng khoc trước cổng trường mình thì tao không còn nghi ngờ gì nữa, thế mày biết tao yêu Vân từ khi nào?

- Từ khi Luân nó bảo mày chuyển sang dung ô màu trong veo.

Nói rồi hai người ôm nhau bật cười ha hả.

- Nhưng nếu mày vì tao mà xa Vân thì tao sẽ phải áy náy lắm, mày ở lại đi, chúng ta cạnh tranh công bằng!

- Bạn hiền ơi có lần mày hỏi tao hai điều ước của tao là gì, giờ taoồch mày biết, điều thứ nhất tao ước mày mau khỏi bệnh, điều thứ hai tao hi vọng sẽ có Vân trong cuộc đời này, giờ một điều ước của tao đã thành sự thật, ông trời đã quá ưu ái với tao, tao nghĩ mình không nên tham lam quá.

- Nhưng..

- Nhưng cái gì mà nhưng, mày mà làm em ấy khóc là chết với tao!

- Tao yêu mày nhất quả đất, Hải Phong ạ!

- Cứu tôi mới gay!



Chuông cửa nhà Vân reo lên từng hồi.

Nó mở cửa ra và chợt đứng sững, Minh Phong đứng đó, trước mặt nó, không phải trong một giấc mơ, mà là sự thật. Không để nó kịp nói câu náo anh đã ôm chầm lấy nó, nói với nó bao lời yêu thương mà anh đã ấp ủ suốt bao ngày tháng qua. Nó vui mừng khôn xiết khi gặp lại anh, thu mình trong vòng tay anh, anh đang ở bên nó, rất gần.

Anh và nó lại ngồi cùng nhau trong cà phê Phố, một cà phê và một chocolate nóng. Hồ Tây đang lăn tăn gợn song mà lòng nó như có gì đó cồn cào. Nhìn người nhạc công đang lướt nhẹ ngón tay trên những phím đàn mà nó thấy nhớ một người nhiều quá. Minh Phong nhìn nó chợt nhận ra nỗi niềm ẩn trong đôi mắt đang nhìn xa xăm ấy. Ừ, phải rồi, làm sao có thể dễ dàng quên đi một người đã ở bên mình và yêu mình nhiều như vậy. Đôi lúc anh cảm thấy rất có lỗi với Hải Phong, chính anh là người đã khiến cậu ấy mất đi niềm hạnh phúc, nhưng biết làm sao khi hạnh phúc ấy chỉ có thể thuộc về một người.

Nó thức dậy trong đêm, chợt nhận ra nước mắt mình đã làm ướt đẫm gối, nó mơ thấy Hải Phong đang ở cuối đoạn đường xa xôi, mờ ảo. Nó cố chạy theo nhưng càng đuổi theo, anh càng xa nó,mất hút sau màn sương dày đặc. Nó bật dậy, uống chút nước cho trấn tĩnh. Rồi nó ngồi vào bàn mở nhật kí viết vào đó vỏn vẹn 3 chữ " T. H.P" Thế rồi nó gục trên mặt bàn.

Tiếng chuông cửa đánh thức nó. Vừa ngái , nó vừa bước ra mở cửa, là Minh Phong.

- Mèo lười, giờ mà chưa dậy sao?

- Hì, anh đến sớm thế!

- Anh định...- Minh Phong chợt ngừng lại khi ánh mắt anh dừng lại ở trang nhật kí còn đang mở- Em yêu cậu ấy đúng không?

- Ai cơ anh?

- Đừng giấu anh, Hải Phong..- anh nhìn nó, ánh mắt buồn buồn

- Làm sao anh...

- Vì cậu ấy là bạn anh

Rồi anh kể lại tất cả, về Hải Phong, về tình bạn giữa hai người, cách mà Vân đã làm thay đổi người bạn vốn trầm lắng và u sầu của anh.

- Em xin lỗi, khi xa anh em vẫn luôn nhớ về anh, chưa một giây phút nào quên. Em chỉ luôn coi Hải Phong như một người bạn nhưng khi anh ấy xa em em mới biết anh ấy quan trọng với em như thế nào.

- Anh hiểu, vì Hải Phong thực sự xứng đáng với tình yêu ấy.

- Em...

...

Sáng chủ nhật, trời mưa tầm tã, chuông cửa vang lên,từ ban công nó nhìn xuống, mái tóc đen thấp thoáng dưới chiếc ô trong veo. Xuống mở cửa, nó :-/ vì không biết phải đối diện với Minh Phong thế nào. Người ngoài cửa mỉm cười với nó, đâu phải Minh Phong đâu.

Phía bên kia đường Minh Phong nổ máy xe phóng đi, long buồn mà nhẹ nhõm
Về Đầu Trang Go down
 

Gió yêu mây ..!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
|| THPT Nguyễn Trung Trực || :: Giải Trí :: Đọc Truyện Online-
Chuyển đến 
 

Skin by TeenGiaRai.us.to rip by .::Huỳnh Đạt Thành::.
Powered by: phpBB2 - Copyright ©2000 - 2010, GNU General Public License.
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog