|| THPT Nguyễn Trung Trực ||


 
Trang ChínhĐăng kýĐăng Nhập
Top posters
ʎq ƃuɐoɥ (103)
 
ɥuɐɥʇ ʇɐp ɥuʎnɥ (93)
 
TinkerBell (72)
 
LyThienMai (69)
 
PoLiCe (55)
 
BaByKuteDance (42)
 
PhậtTổ (19)
 
ByHungHackey (19)
 
nhatvip1 (18)
 
Mr_Cường (17)
 

Share | 
 

 Phép màu...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ʎq ƃuɐoɥ
»♠ SMOD NTT♠«
»♠ SMOD NTT♠«
avatar

Đến Từ : :: Bạc Liêu ::
Huy Chương :
Bang Hội : Chưa gia nhập Hội nào
Huy Hiệu :
Topics : 103
Thanked : 1
Tham Gia Bạc Liêu Ngày : 26/10/2010
Nơi Ở Nơi Ở : alaska

Bài gửiTiêu đề: Phép màu...    Mon Nov 01, 2010 7:00 pm


CHAP 1 : THIÊN SỨ NHỎ


Thiên sứ nhỏ....
Anh sẽ mãi ở trong lòng em...
Cảm ơn anh...
Người cho em nụ cười...
Và người lấy đi nụ cười của em...

Nó cầm chú gấu bông màu nâu đã cũ rách, thẫn thờ bước đi ở sân sau của trường. Nhìn những chiếc lá bàng cuối cùng lìa khỏi cây, lòng nó buồn đến lạ lùng. Giơ chú gấu bông lên trước mặt, nó thì thầm - Mùa đông sắp đến rồi, Teddy nhỉ?
-....
- Kìa, sao mày không trả lời? - Nó nói, rồi lấy một ngón tay ấn nhẹ vào mũi chú.
-...
- Phải rồi... Mày chỉ là gấu bông thôi! - Nó , nhìn hai đôi mắt to tròn đen láy của Teddy, lòng nó càng buồn hơn. Có lẽ lúc nào nó cũng buồn...
"Bụp" - Có lẽ do không chú ý nên nó đâm vào một người, ở đằng sau là một đám con gái, chú gấu bông rơi xuống đất... Nó ngước mặt lên nhìn, thì ra là một anh chàng... Nhìn thấy đôi mắt của nó, có lẽ hắn khá :-O. Đôi mắt ấy to tròn, đẹp quá! Nhưng lại mang một vẻ buồn ảm đạm, u sầu đến lạ thường...Thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vào mình, nó hơi khó chịu. Nhưng nó cũng không quan tâm lắm, vội cúi xuống nhặt Teddy. Bỗng, một đứa con gái dẫm lên tay nó, đứa con gái cười khẩy, giọng khinh bỉ - Này, tảng băng xấu xí! Mày đâm vào anh Gia Kiệt mà không xin lỗi à? Mày không có mắt hay là mắt mày bị chó tha đi rồi?
Nó cố nhịn, ngẩng đầu lên, nói lịch sự - Xin lỗi bạn... Tôi không để ý... Bây giờ bạn có thể nhấc bàn chân ngọc ngà của bạn ra không?
- Tao không nhấc! Mày làm gì được tao nào? Xí! Cái đồ nhà quê nghèo hèn! Mà mày đang chơi với con gấu bông rẻ rách kia phải không? Đúng là đồ dở hơi! Mày mấy tuổi rồi mà còn chơi gấu bông? À mà tao xin lỗi. Đầu óc mày chỉ như một đứa trẻ lên ba ! - Nói rồi đám con gái phá ra cười.
Nó chịu hết nổi, nghiến răng rút mạnh tay ra, nó đứng lên, trừng mắt nói - Thật quá quắt! Tôi đã xin lỗi rồi mà!
"Bốp" - Đứa con gái thẳng tay tát mạnh vào má nó, rồi đứng đó tay chống nạnh, :> cười một cách khinh miệt... Nó đưa tay lên khoé miệng. MÁU... Nó giật mình, lùi lại phía sau hai, ba bước. Đầu óc choáng váng, nó ngất lịm đi...


13 năm về trước
- Mẹ ơi, Bố ơi, huhu...huhu... - Một con bé tầm 3, 4 tuổi - Đứng dưới gốc cây bàng, mếu máo - Tại sao...Tại sao... lại bỏ...Mimi... một mình? - Con bé đứng đó, cô đơn, lạc lõng, không người thân, không nơi nương tựa trên cái thế gian bao la rộng lớn này... Trước đây, nó - một tiểu thư nhỏ của một tập đoàn lớn ở Nhật, nhưng sau khi bố mẹ nó qua đời, nó chuyển tới nhà cô chú của nó ở... Cuộc đời nó đã ngả sang hướng rẽ khác... Ở cái tuổi mà mọi đứa trẻ được vui đùa bên bố mẹ chúng thì nó... lại bị cô chú quát mắng, đánh đập thường xuyên... Đó không phải là cái nhà, là tổ ấm của nó, mà nói cách khác, đó là... Địa ngục trần gian... đối với một con bé mồ côi cả cha lẫn mẹ khi mới chỉ có bốn tuổi... Thế rồi... Một ngày nọ, như một định mệnh, ông trời ban cho nó một người bạn, một thiên sứ tới để giúp đỡ nó....

Một thằng bé con chạy đến bên nó, thằng bé hơn nó khoảng hai, ba tuổi. Thằng bé cúi xuống gần nó, trìu mến nhìn nó, hỏi -Này, sao em lại khóc?
Con bé không trả lời, nước mắt vẫn chảy giàn giụa trên gương mặt đáng yêu... Thằng bé dường như lúng túng, không biết làm thế nào, gãi đầu... rồi chợt toét miệng cười - Em đừng khóc nữa! Chúng mình làm bạn nhé? - Nở một nụ cười hết sức đáng yêu, thằng bé chìa tay ra trước mặt con bé.
Con bé cảm thấy :-O lắm... nó thấy mình đang đứng trước một bé nhỏ, người đầu tiên tới hỏi thăm, làm quen với nó. Nó chợt mỉm cười, nụ cười mà lâu lắm rồi nó không có, giơ tay ra bắt lấy bàn tay ấm áp kia, nó nói - Em là Mimi. Còn anh tên là gì?
- Gọi anh là... Teddy nhé! Em cười trông rất xinh đấy!
...
Hai bé nhỏ ở bên nhau suốt ngày, chơi đùa, cười nói... Nhờ có Teddy mà Mimi dường như quên đi nỗi đau mất cha mẹ... Hai đứa ngày càng thân thiết... Hễ có đứa trẻ con nào dám bắt nạt Mimi là Teddy sẽ chạy tới bảo vệ nó ngay lập tức. Có điều gì vui là Mimi chạy đi khoe Teddy đầu tiên. Ở đâu có Mimi là ở đó có Teddy, ở đâu có Teddy là ở đó có Mimi, chúng gắn bó với nhau như hình với bóng...

...5 năm sau...
Vẫn cây bàng to ấy, nơi đầu tiên chúng gặp mặt...
Một con nhóc tết tóc hai bên, đáng yêu cực kỳ, chạy tới bên thằng nhóc đang ngồi dưới gốc cây. Thằng nhóc cầm trong tay một chú gấu bông màu nâu bé xinh với đôi mắt đen láy. Mimi nhìn chú gầu, giọng đầy thích thú - Cho em chơi với được không?
Thằng nhóc cười, vẻ hơi buồn - Em thích không? Anh tặng em đấy?
Con nhóc reo lên đầy vui mừng - Thật không anh Teddy? - Rồi nỡ đỡ lấy chú gấu bông trong tay, nâng niu một cách thích thú - Tao sẽ gọi mày là Teddy. Vì mày đáng yêu y như anh Teddy vậy!
Thằng nhóc xoa đầu con bé, một cử chỉ mà con bé rất thích. Mimi ngồi xuống cạnh Teddy, chơi đùa với chú gấu bông.
Thằng nhóc quay sang ngắm nhìn Mimi một lúc lâu, yên lặng không nói gì ... Mimi thấy thằng nhóc có vẻ không vui, hồn nhiên hỏi - Có chuyện gì hả anh Teddy?
- Mimi này, nếu bây giờ anh đi xa một thời gian, thì... - Anh Teddy đi đâu? Cho Mimi đi với được không? - Mimi ngắt lời Teddy, đôi mắt tròn xoe đã bắt đầu long lanh
- Không được đâu. Mimi phải ở nhà thôi... Em sẽ không khóc chứ?
Mimi lấy tay bịt hai tai lại, ôm chú gấu bông, nó chạy đi rất nhanh, vừa chạy vừa khóc, mặc cho thằng nhóc gọi thế nào, nó cũng không nghe.
- Mimi, nghe anh nói đã!!! Đợi anh với! Anh đi rồi sẽ trở về mà! Mimi!!!
- Huhu...Anh Teddy bỏ em lại một mình... Anh xấu lắm! - Nó vẫn bướng bình, không chịu quay lại...
Và thế rồi...
... Một chiếc xe tải phóng thẳng về phía nó với vận tốc kinh hoàng, không kịp phanh lại.... Một hồi còi dài inh tai... Con bé hoảng hốt nhắm tịt mắt lại, đứng yên bất động... Như có một lực đẩy từ phía sau, thằng nhóc chạy vọt lên, nhanh như một mũi tên, đẩy con bé ra... Chỉ trong ;)... Chỉ trong một tích tắc... Con bé lăn ra xa... Nó chỉ kịp nhìn thấy... Anh Teddy nằm đó, dường như còn mỉm cười với nó, nhưng... MÁU!!!... NHIỀU MÁU QUÁ!!!
Ôm chặt gấu bông, nó lịm dần đi trong sự sợ hãi...

Khi nó tỉnh lại, người ta nói với nó rằng... anh đã qua đời...
Nó dường như không còn tin vào tai mình nữa! Anh đã ra đi... lần này thì là mãi mãi, không quay trở về với nó nữa... Vĩnh viễn xa nó... Mà tất cả đều là lỗi của nó... Nếu nó không bướng bỉnh chạy đi, nếu nó chịu đứng lại thì... Nhưng tất cả chỉ là nếu...Thượng đế đã ban cho một nhỏ để làm bạn, giờ Ngài lại cướp đi ấy của nó... Giờ đây nó lại một mình lẻ loi, không bạn bè, người thân... À mà nó có cô chú của nó, nhưng họ coi nó chẳng khác nào nô lệ... Nó ngồi một mình dưới gốc cây bàng, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.... Nước mắt tuôn thành dòng, không ngăn được. Nhưng rồi, chợt nó mím môi, lấy tay gạt nước mắt đi. Nó đứng bật dậy... Mimi phải kiên cường lên chứ!
Sự việc đó đã làm tâm hồn trẻ thơ non nớt của một cô bé tám tuổi đổi khác hoàn toàn. Nó vẫn nhớ như in cái ngày hôm đó, mặc dù khi ấy nó còn rất bé... Mimi không cười, không khóc, chỉ luôn lạnh lùng vô cảm... Cho tới khi nó 16 tuổi...
Về Đầu Trang Go down
 

Phép màu...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
|| THPT Nguyễn Trung Trực || :: Giải Trí :: Đọc Truyện Online-
Chuyển đến 
 

Skin by TeenGiaRai.us.to rip by .::Huỳnh Đạt Thành::.
Powered by: phpBB2 - Copyright ©2000 - 2010, GNU General Public License.
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs